(Dân trí) - Ít ai biết rằng, việc đến ngành y
của Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương như một "cơ duyên lạ" và con
đường trở thành bác sĩ Sản khoa hàng đầu tại Việt Nam lại bắt đầu
từ…"một sự cố".
PGS.TS.BS Trần
Danh Cường - Giám đốc Bệnh viện Phụ Sản Trung ương hiện là một trong
những chuyên gia sản khoa hàng đầu của Việt Nam. Ông cũng là người có
đóng góp lớn trong việc phát triển lĩnh vực sàng lọc, chẩn đoán trước
sinh và sản bệnh lý của nền y học nước nhà, là người đưa chẩn đoán trước
sinh từ Pháp về Việt Nam.
PGS.TS.BS Trần Danh Cường - Giám đốc Bệnh viện Phụ Sản Trung ương
Tuy
nhiên, ít ai biết rằng, việc đến ngành y của PGS Cường như một "cơ
duyên lạ" và con đường trở thành bác sĩ sản khoa lại bắt đầu từ…"một sự
cố".
Cuộc gặp mặt trước thềm ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2 với vị
Giám đốc Bệnh viện Phụ Trung ương bắt đầu một cách giản dị và gần gũi
cũng như con người ông: "Hôm vừa rồi con của em trai tôi nhập học trường
Dược. Bố mẹ nó mất 2 ngày để chuẩn bị túi lớn, túi bé, cơm lứt, gạo
trắng, gạo đỏ. Tôi bảo, chúng mày sướng thật. Năm 1982, tao đi học Đại
học Y Hà Nội có đúng một cái chiếu và một cái túi".
PGS Cường xúc động nhớ về những ngày đầu tại giảng đường đại học.
Câu
chuyện bất ngờ bị gián đoạn khi vị bác sĩ đã gần tuổi lục tuần nghẹn
lại, xúc động nhớ về hành trang những ngày đầu lên Hà Nội từ 40 năm
trước.
Hành trình ngược dòng thời gian gần nửa đời người được gói
gọn trong cuộc trò chuyện kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ. Với PGS
Cường, mỗi khoảnh khắc, kỷ niệm như vừa chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Chiếc chiếu và cái túi của cậu học trò nghèo
"Thực
sự tôi cũng không nghĩ mình sẽ đi theo nghề y đâu, nhưng ý thức về nghề
này có từ trong tôi rất sớm và nó đến như một cơ duyên lạ", ông nhớ
lại. "Tôi có ông chú đi bộ đội được về phép kể chuyện, trong bộ đội bác
sĩ là sướng nhất. Khi đánh nhau thì chạy sau, rút quân được đi ô tô,
quần áo lúc nào cũng trắng tinh. Trẻ con lúc đó có biết gì đâu, cứ nghĩ
như thế sướng thật".
Câu chuyện phiếm của người chú lại tình cờ
trở thành nguồn động lực thôi thúc ông lựa chọn ngành y và sau đó đỗ vào
Đại học Y Hà Nội.
Năm 1982, cậu học trò nghèo từ quê lên Hà Nội với hành trang: một cái túi và một chiếc chiếu.
"Đến
bây giờ chiếc chiếu đã hỏng nhưng chiếc túi vẫn còn nguyên. Tôi vẫn giữ
và "khoe" với con cháu: bác thành từ cái này", PGS Cường cười nói.
"Học
để làm gì?" là câu hỏi được ông tự đặt ra từ ngày đầu bước chân vào
giảng đường đại học. Ông đã dành 6 năm miệt mài trên ghế nhà trường và
hơn 30 năm cống hiến quên mình cho ngành y để trả lời cho lời tự vấn
này.
"Tôi chỉ có đúng một mục tiêu khi đi học: Học để có chuyên
môn làm thầy thuốc chữa bệnh cứu người", PGS Cường nói. "Nhưng lại có
một vấn đề nữa là khi mình học có nghề rồi mình sẽ làm ở đâu. Nếu học có
nghề để cống hiến cho mọi người, để khẳng định bản thân mình không có
cách nào khác ngoài làm việc ở bệnh viện lớn. Gia đình rất nghèo, con
đường duy nhất của tôi là phải học được nội trú".
Mục tiêu duy nhất của PGS Cường khi đi học là để có chuyên môn làm thầy thuốc chữa bệnh cứu người.
Suốt
thời gian học trường y, ông phấn đấu hết sức có thể để thi bằng được
nội trú. Bản thân có xuất phát điểm rất thấp khi là con nhà nông từ quê
ra phố. Thế nhưng có một lợi thế rất lớn để có thể thực hiện được mục
tiêu này, được PGS Cường gọi là "thứ trời cho": Ông học rất giỏi.
Thành Cường "sản" vì… không có xe đạp
Là
"bậc thầy" trong ngành siêu âm, chẩn đoán và sàng lọc trước sinh nhưng
PGS Cường tiết lộ, Sản khoa không phải là phương án đầu tiên khi ông lựa
chọn chuyên ngành học nội trú.
"Tôi cực kì thích Ngoại khoa,
được mổ phóng khoáng từ đỉnh đầu đến gót chân. Thế nhưng khi tôi sang
Bệnh viện Việt Đức xin học Ngoại khoa, các thầy nói bên này đã có 2
người rồi, các em đi ngành khác", ông nói.
Chuyên khoa Mắt là phương án tiếp theo mà PGS Cường, khi đó, nghĩ đến.
Bước ra khỏi cánh cổng Bệnh viện Việt Đức, ông cùng một bạn học hỏi người bảo vệ đường lên viện mắt.
"Nghe
bác ấy chỉ đường hết rẽ phải rồi rẽ trái, hình dung thôi đã thấy quá
xa. Trong khi đó, chúng tôi lại không có xe đạp, đi học toàn đi bộ,
đường phố thì không biết, lại rủ nhau sang viện bên cạnh BV Việt Đức,
nếu thầy cô nhận thì ở lại, không thì đi tiếp", PGS Cường kể.
"À
thì ra là nghề chọn người, chứ người không chọn nghề. Bản chất tôi
không thích Sản khoa nhưng vì không có xe đạp lại trở thành ông Cường
"sản" như hiện tại", ông cười.
Nơi ông
cùng bạn học quyết định "thử vận may" không đâu khác, mà chính là nơi
ông sẽ gắn bó cả sự nghiệp sau này: Viện Bảo vệ Bà mẹ và Trẻ sơ sinh
(nay là Bệnh viện Phụ sản Trung ương).
Vị giám đốc bệnh viện nhớ
như in khoảnh khắc mình chính thức bước chân vào con đường trở thành một
bác sĩ Sản khoa: "Lại là một cơ duyên, hôm đó, chúng tôi vào văn phòng
bộ môn được gặp GS Dương Thị Cương, trong khi bình thường cô rất bận ở
bệnh phòng. Cô gọi chúng tôi vào hỏi về thành tích, tôi thưa thi lâm
sàng và lý thuyết đều được 9 điểm, cô chọn luôn, còn anh bạn đi cùng lại
thêm một điểm đến nữa".
"À thì ra là nghề chọn người, chứ người
không chọn nghề. Bản chất tôi không thích Sản khoa nhưng vì không có xe
đạp lại trở thành ông Cường "sản" hiện tại", ông cười.
Quyết tâm
có được nghề thật tinh thông, trong suốt thời gian học nội trú từ năm
1987, gần như 24/24h PGS Cường ở trong bệnh viện.
Thậm chí, có
một giai đoạn ông về trường học chứng chỉ, đến lúc lên lại bệnh viện,
ông bị bảo vệ đuổi vì nhận không ra, khi họ chỉ quen với hình ảnh "cậu
bác sĩ Cường mặc áo blouse".
Chuyến đi Pháp và sứ mệnh "nối dài cánh tay bác sĩ"
Một trong những bước đệm quan trọng nhất trong sự nghiệp y khoa của PGS.TS Trần Danh Cường chính là thời gian du học tại Pháp.
Ông may mắn được một vị giáo sư người Pháp tuyển đi học bác sĩ nội trú ở Pháp chỉ sau lần gặp gỡ đầu tiên.
Dưới
góc nhìn của một chuyên gia sản khoa, PGS Cường nhận định, siêu âm có
tầm quan trọng rất lớn và là một công cụ hỗ trợ không thể thiếu trong
Sản khoa.
Sau hơn một năm học tiếng, năm 1995 ông bắt đầu sang Pháp.
Tại
nơi PGS Cường theo học có một vị giáo sư rất nổi tiếng về siêu âm. Xuất
phát từ băn khoăn "Vì sao người Tây siêu âm giỏi thế?", ông đề đạt thầy
để học về lĩnh vực này và sau đó trở thành một trong những người Việt
đầu tiên có bằng bác sĩ siêu âm, có thể được làm việc ở tất cả các nước
nói tiếng Pháp.
Dưới góc nhìn của một chuyên gia sản khoa, PGS
Cường nhận định, siêu âm có tầm quan trọng rất lớn và là một công cụ hỗ
trợ không thể thiếu trong sản khoa.
"Trước đây, siêu âm ở nước ta
cực kì đơn giản, dường như không phát hiện được gì, khi phát hiện được
bất thường là điều gì đó rất ghê gớm. Tuy nhiên, giờ đây siêu âm là
phương pháp chẩn đoán cực kì quan trọng, giúp nối dài bàn tay của người
thầy thuốc sản khoa và ngày càng được hiện đại hóa", PGS Cường nhấn
mạnh.
Những năm 90 của thế kỷ trước, tại Việt Nam, các sản bệnh lý khiến nhiều bà mẹ và em bé tử vong.
Thời điểm đó, PGS Cường nhận định phát triển khoa học công nghệ, máy móc sẽ là chiếc chìa khóa để giải quyết vấn đề này.
Vì
thế, ông quyết tâm đi sâu vào học siêu âm, các phương pháp thăm dò,
chẩn đoán trước sinh. Khi mang những kiến thức này về Khoa Sản bệnh đã
giúp giảm hẳn tỷ lệ thai nhi tử vong và các sản phụ bị biến chứng.
"Trước
kia, các cụ dùng ống nghe, bàn tay là không sai, nhưng giờ bàn tay được
nối dài bằng công nghệ, máy móc, trang thiết bị. Càng dài bệnh nhân
càng có lợi, phát hiện sớm, điều trị hiệu quả. Tay các cụ cũng chuẩn,
nhưng tay cộng với máy, phương tiện, trang thiết bị thì tay đó càng siêu
hơn nhiều", ông nói.
"Mọi thứ tôi phấn đấu là vì mẹ"
Xuyên
suốt cuộc trò chuyện, có 2 lần vị bác sĩ nổi tiếng nghiêm khắc phải bật
khóc. Lần thứ nhất là khi nhắc về chiếc chiếu và cái túi thuở mới nhập
học và lần thứ hai là khi ông nhắc về mẹ.
Xuyên
suốt cuộc trò chuyện, có 2 lần vị bác sĩ nổi tiếng nghiêm khắc phải bật
khóc. Lần thứ nhất là khi nhắc về chiếc chiếu và cái túi thuở mới nhập
học và lần thứ hai là khi ông nhắc về mẹ.
Nước Pháp, năm 1995, PGS Cường nhận được bức thư từ quê nhà của mẹ.
"Trong
bức thư thằng em viết mặt trước, mẹ viết mặt sau, chỉ với 4 chữ to đùng
đoàng "Con có khỏe không?". Lá thư ấy đến nay tôi vẫn còn giữ", PGS
Cường nghẹn giọng.
Mẹ là nông dân "chính hiệu", chữ nghĩa không nhiều nhưng với vị phó giáo sư này, bà là người ông thần tượng và kính trọng nhất.
Ông
tâm sự: "Mọi thứ tôi phấn đấu là vì mẹ, dành cho mẹ. Vì cụ còn sống nên
tôi vẫn còn cố gắng. Ít nhất cũng để bà khoe: Mình đẻ được thằng con
đáng để tự hào".
Không nhận phong bì bệnh nhân kể cả khi trong túi không có một đồng
Năm 1991, PGS Cường tốt nghiệp nội trú. Sau đó, ông được GS Cương nhận về làm cán bộ giảng dạy nhưng không có biên chế nhà nước.
Giai
đoạn từ năm 1991 đến năm 1998 được vị bác sĩ này mô tả là quãng thời
gian "khổ tận cam lai" của cuộc đời mình, khi ông đi làm mà không hề có
lương. Ông chật vật sống bằng phụ cấp, tiền làm thủ thuật và tiền mổ.
Trong
những ngày mới vào nghề hết sức gian khó đó, PGS Cường vẫn giữ vững một
lập trường mà đến thời điểm hiện tại, ông tin rằng, đó là một trong
những quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời làm nghề y của mình.
Giai đoạn từ năm 1991 đến năm 1998 được vị bác sĩ này mô tả là quãng thời gian "khổ tận cam lai" của cuộc đời mình.
PGS
Cường chia sẻ: "Tôi không bao giờ nhận phong bì của bệnh nhân, kể cả
khi tôi nghèo đến mức trong túi không có một đồng nào. Mổ xong, khám
bệnh xong là đi; nhiều hôm làm siêu âm ở phòng khám, nhiều bệnh nhân đến
cảm ơn nhưng tôi không nhận".
Không nhận quà "cảm ơn" của người
bệnh, thời điểm đó, nhiều người bảo ông "dại", nhưng ông luôn khẳng định
suy nghĩ của mình đúng và tin vào luật nhân quả.
Sang giai đoạn theo PGS Cường mô tả là "sướng" và " làm được rất nhiều tiền", quan điểm của người thầy thuốc này vẫn rất "lạ".
PGS
Cường bộc bạch: "Tôi ít khi tiêu gì cho mình. Có tiền tôi lại lo cho
gia đình, anh em, hỗ trợ cho đồng nghiệp. Còn bệnh nhân nghèo tôi giúp
đỡ nhiều lắm. Những người đó họ rất khổ, đều ở vùng sâu vùng xa, mình
giúp đỡ được chừng nào hay chừng đấy".
Ông nhớ lại thời kì làm
Trưởng khoa Sản bệnh năm 2010, trong đầu luôn nghĩ cách tạo điều kiện
tối đa để phục vụ bệnh nhân thật tốt. Trong một lần, một bệnh nhân "sống
chết" đòi cảm ơn bác sĩ 200 triệu, ông báo cáo lãnh đạo Bệnh viện, rồi
dùng số tiền này, góp thêm tiền túi 300 triệu cải thiện toàn bộ nhà vệ
sinh, lắp điều hòa toàn bộ khu phòng bệnh.
"Lắp điều hòa xong bật
cả khu bệnh phòng mát rượi, có bệnh nhân còn lau sạch nền nhà nằm dưới
đất. Sướng!", PGS Cường cười khoái chí.
Ông giám đốc "không nhà"
Trong
những câu hỏi xoay quanh khoảng thời gian sau khi nhận nhiệm vụ Giám
đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương, PGS Cường nhiều lần nhấn mạnh: "Không
bao giờ tôi nghĩ tôi làm quản lý, lãnh đạo. Thực sự không phải tôi phấn
đấu vì cái đó. Tôi nói rất thật".
Ông tự nhận mình là một người bác sĩ và được nhận thêm một nhiệm vụ làm giám đốc được nhà nước giao cho trong một thời hạn.
Ít
ai biết rằng, là một giám đốc bệnh viện trung ương, đến bây giờ PGS
Cường vẫn chưa có căn nhà của riêng mình. Với ông, một căn phòng nhỏ có
cái ghế, TV, bàn làm việc, chỗ ngủ là đủ, bởi "mình ở sướng cũng không
để làm gì".
PGS Cường bày tỏ quan điểm của mình về một "Ông giám
đốc": "Nhiều người quan niệm giám đốc là phải có phòng riêng, ô tô
riêng, lái xe phục vụ hàng ngày… Sai! Nhiệm vụ của tôi là quản lý bệnh
viện, chăm lo cho đời sống cán bộ, viên chức. Khi vừa nhận nhiệm vụ giám
đốc, điều đầu tiên tôi suy nghĩ là từng đó con người đều có cuộc sống,
gia đình mình cần phải chăm lo như thế nào? Chuyên môn nghề nghiệp phát
triển như thế nào? Đấy mới làm câu chuyện".
Với ông, làm giám đốc
có nhiều cái khổ. Khổ vì mình được đào tạo làm bác sĩ chứ không được
đào tạo làm giám đốc; khổ vì khối lượng công việc quá lớn nên phải gác
những thú vui riêng...
Thế nhưng, theo ông, làm giám đốc cũng không thiếu điều sướng.
"Gia
đình sướng, bạn bè sướng, quê hương sướng. Bố mẹ tôi sẽ tự hào vì đẻ ra
được thằng con làm giám đốc; ông thầy tôi ở quê cũng sướng vô cùng đi
đâu cũng nhắc có thằng học trò làm giám đốc bệnh viện trung ương", ông
cười.
Trong ngành y, không phục vụ người bệnh là thất bại
Hơn
30 năm đóng góp quên mình cho nền y học nước nhà, người thầy thuốc này
vẫn còn đó nhiều trăn trở về sứ mệnh phục vụ người bệnh.
"Không
có nơi nào bệnh viện xấu hơn khách sạn, hình ảnh bệnh viện xập xệ, vào
nhà vệ sinh bệnh viện thì bẩn khủng khiếp nhưng được coi là bình thường
như ở ta", giọng ông trầm xuống.
Ông
quan niệm, trong ngành y, nếu không phục vụ người bệnh là thất bại.
Chữa bệnh là một phần, phục vụ người bệnh lại là chuyện khác. Người bệnh
luôn cần đẹp hơn, tốt hơn.
Trên cương vị là giám đốc bệnh viện,
kì vọng lớn nhất của PGS Cường là làm sao để bệnh viện phải thật đẹp,
thật sạch, phục vụ thật tốt cho người bệnh.
"Lương y như từ mẫu"
là một lời răn dạy luôn còn vẹn nguyên giá trị. Nghĩa vụ của những người
đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng là làm sao để quan hệ với bệnh
nhân ở mức độ thân tình, chia sẻ thực sự .